Mọi người cùng nhau lênh đênh kiếm sống trên biển, đối với Hoắc Bắc đó là một cái duyên. Dù trên biển không bảo vệ được chu toàn, thì ít nhất cũng không thể để thứ quỷ quái này mò về hại gia đình bằng hữu.
Nhưng tình cảnh hiện tại... thật sự là lực bất tòng tâm!
Hoắc Bắc nghiến răng, hạ giọng dặn dò: “Lát nữa vào thành, các ngươi phải mở to mắt ra mà nhìn. Thấy kẻ nào thích lân la dò hỏi chuyện nhà cửa vợ con của người khác thì phải ghim ngay vào đầu cho ta!”
Tên đàn em bên cạnh gật đầu vâng dạ, nhưng trong lòng thừa hiểu lão đại nói vậy chỉ để tự trấn an mình. Vào thành rồi, ai nấy đều lo chạy vạy bán hàng, còn tâm trí đâu mà lo chuyện bao đồng?




